Khúc hát tình yêu 5

Phần trước kể đến lúc tôi say rượu và đã làm tình với một người con gái xa lạ. Lúc tôi tỉnh dậy, phát hiện người con gái nằm kế bên tôi là Tú Quyên, hoảng hồn, tôi chồm dậy mặc áo quần vào và lén lút ra khỏi nhà. Lòng tôi bấy giờ thật ân hận và xấu hổ. Vợ tôi, Thanh vừa mất đi chưa lâu mà tôi đã ăn nằm với người phụ nữ khác. Tôi tự tát mình hàng chục cái để sám hối và dùi mình trong nhà hằng mấy tuần lễ hy vọng mọi chuyện sẽ qua đi.

Ông bà ta ngày xưa có câu:
Trồng nhân thì được thiện ân
Trồng ác thì bị báo oán
Còn trồng trái cấm, thì nếm đủ yêu thương oán hận…

Ngày đầu tiên tôi trở lại làm việc, anh Sơn đã hấp tấp báo cho tôi hay phòng thu âm sẽ ký hợp đồng với nữ ca sĩ Tú Quyên. Nhưng Tú Quyên yêu cầu người đối tác hợp đồng với cô ta phải là tôi thì cô ấy mới chịu. Tôi từ chối ngay lập tức viện cớ là vẫn còn tang vợ nên không tiện giao thiếp thân mật với phụ nữ khác. Nhưng, anh Sơn khẩn khoản xin tôi mãi, thiếu chút nữa là anh quì xuống cầu xin tôi. Anh khóc lóc nói công ty đang trong tình trạng khốn khó, và rất cần ký kết hợp đồng này để trang trải nợ nần. Không nhẫn tâm, tôi đành ậm ừ bằng lòng.
Xem tiếp »

Khúc hát tình yêu 4

Một buổi chiều đẹp trời, tôi và Thanh ghé vào một tiệm bán áo cưới. Hôm ấy là ngày tôi và Thanh chụp hình cưới, cũng như thử những bộ dạ phục cho đám cưới vào đầu tháng tới của chùng tôi. Khi Thanh bước ra từ phòng thay đồ, tôi trố mắt, ngạc nhiên trước vẻ đẹp lộng lẫy của Thanh. Có lẽ người phụ nữ nào khi đã mặc chiếc áo cưới lên đều bộc lộ vẻ đẹp kiều mị ấy, hơn nữa người đó lại là Thanh, người phụ nữ đẹp nhất trong lòng tôi.

Một người đàn ông mặc quần áo đen bước vào tiệm cưới. Vẻ mặt hắn tràn đầy sát khí, tia mắt hung dữ. Hắn là Ðạt. Tên ấy rút khẩu súng dấu sau lưng ra nhắm vào tôi nổ súng. Tôi lúc đó bàng hoàng, tính né tránh nhưng không kịp nữa.
- Anh Bằng, xem n…
Thanh kế bên tôi, ôm choàng lấy tôi và đỡ lấy viên đạn tử thần ấy.

Thanh rú lên và ngã xuống, tôi ghì chặt lấy người nàng, và để nàng hạ xuống, xong tôi nhanh như chớp bẻ ngoặc lấy tay thằng khốn nạn kia, đoạt lấy súng của hắn và tính cho hắn ăn một viên xong đời.
Xem tiếp »

Khúc hát tình yêu 3

Cuộc tình giữa tôi và Thanh bắt đầu từ đó. Tôi có được thời gian rất hạnh phúc sống bên nàng. Một ngày nọ, trong lúc tôi làm việc tại rạp hát , sự may mắn đã đến với tôi. Hôm ấy, rạp hát chuẩn bị một buổi trình diễn khá quy mô nên tôi phải đến sớm để dọn dẹp. Lúc tôi đến, trong rạp chỉ có người điều chỉnh kỹ thuật âm nhạc tên Sơn ở đó thôi. Ngồi nghe anh Sơn điều chỉnh phần phụ âm, tôi gật gù tán thưởng kĩ thuật hòa âm độc đáo của anh. Không biết anh Sơn đã chú ý đến tôi từ lúc nào, anh chợt hỏi tôi:

- Sao, em thấy cách hòa âm của anh có được không em?
- Anh hỏi em à?
- Ừ, trong phòng này chỉ có anh với em, không hỏi em chẳng lẽ anh hỏi bản thân anh sao?
- Vâng, em thấy cách hòa âm của anh thật tuyệt, nhưng em thấy thiếu mất đi cảm giác táo bạo, hứng thú.
- Ừ! Em nói đúng đó, nhưng trình diễn kỳ này đa số là những bài hát chậm nên anh không dám bỏ những âm điệu ấy vào được.
- Không đâu anh ạ, nếu được, anh có thêm những âm thanh nổi vào phần điệp khúc, với những âm kêu vào phần đầu, thì sẽ hay hơn đó.
- Ðây, em lại đây. Em hòa âm cho anh một bản đi.
Xem tiếp »

Khúc hát tình yêu 2

Thời gian ở bên chị Như Quỳnh thấm thoát đã ba tháng. Ở bên chị, tôi thấy thật hạnh phúc. Nhưng sao, tôi thấy chị vẫn không được vui và thường hay thẫn thờ. Rồi, một hôm khi tôi trở về thì Như Quỳnh không còn ở đó nữa. Tất cả tôi có thể tìm được là một bức thư chị viết cho tôi:

Bằng thân,

Khi em đọc bức thư này thì chị không còn ở bên em. Chị phải ra đi dẫu lòng chị không muốn. Trong mấy tháng bên em chị rất vui và hạnh phúc. Nhưng em biết chăng cũng trong thời gian đó sự mặc cảm loạn luân cứ luôn bám theo chị. Em ngây thơ vào tội nhưng em đã trở thành gánh nặng của chị. Sự nghiệp chị đang lên cao mà chị phải tốn rất nhiều thời gian gầy dựng. Chị không nỡ đem sự nghiệp ấy văng bỏ để đổi lấy một mối tình đầy tai tiếng này. Danh vọng đã làm chị mất đi cả bản thân và mất đi em. Chị xin lỗi em.

Chị Quỳnh.
Xem tiếp »

Khúc hát tình yêu 1

Tiếng hát Như Quỳnh thanh cao cất vang trong làn âm nhạc quê hương đã làm bao thính khách trong rạp mê say. Giữa khung trời xa cách Việt Nam cả hơn mấy nghìn cây số, được nghe một thiếu nữ Việt cất tiếng hát điêu luyện, hát những bài tình ca làng quê đã làm khán giả nhớ về thời dĩ vãng. Và khi Như Quỳnh dừng hát, một tràng vỗ tay to liên miên làm rung động cả sân khấu để hoan hô nàng. Như Quỳnh vui sướng cúi đầu cảm ơn khán giả và ân cần đi chào hỏi những quan khách ở những hàng đầu. Như Quỳnh thiệt đẹp. Cặp mắt trong suốt, trữ tình trên chiếc mũi dọc dừa vuốt tận tới chiếc môi mềm mỏng. Như Quỳnh không những hát hay, vẻ đẹp nàng đã làm bao chàng trai hâm mộ. Bước đường nghệ thuật nàng thật sáng sủa, danh vọng, tiền bạc nàng đều có đủ hết.

Nửa giờ sau, khi chương trình kết thúc và khán giả đã ra về, tôi lặng lẽ bước vào và thu dọn làm sạch sân khấu. Tôi nhặt những chai nước dư thừa, những túi chip lượm lặt bỏ vào bao và xách đi. Tôi tên là Bằng. Hiện tôi làm công trong rạp hát này, trách nhiệm tôi là làm sạch rác sau mỗi lần trình diễn. Tiền công làm ra cũng chỉ vừa đủ trả tiền nhà, và mọi thứ hàng ngày thôi. Tôi nghèo, cuộc đời vào định không bến bờ đã làm tôi nản lòng tiêu cực. Trong lúc ấy, tôi thấy Như Quỳnh bước ra khỏi rạp. Như Quỳnh thiệt đẹp, vẻ đẹp băng thanh ngọc khiết của nàng làm tôi ngẩn người. Như Quỳnh chợt bắt gặp ánh mắt ngô ngố của tôi, nàng mỉm cười. Một nụ cười dịu êm, nhưng chỉ lạ nụ cười xã giao thôi. Xong, nàng bước vội ra ngoài, không để ý gì tới tôi nữa. Tôi thở dài, lặng lẽ trở về công việc hàng ngày.
Xem tiếp »